Tôi và em, hai con người khác xa nhau về hoàn cảnh và tính
cách. Em tự do sống trong căn nhà mà chẳng bữa ăn nào được đầy đủ mọi
thành viên. Cha mẹ tôi đều làm nghề giáo, sống nhẹ nhàng và nho nhã. Tôi
thích những chốn bình yên, thích cafe Trịnh trầm ngâm hoài cổ.
***
Em thích những nơi đông đảo quần chúng, thích quán cafe Rock đầy khói
thuốc lá đến mùi nồng hôi, nhạc mở to chan chát và lắc lư trong cuồng
say điệu nhạc. Tôi và em, hai thế giới khác nhau, ấy mà lại gặp nhau,
lại yêu nhau, chỉ bởi vì loài hoa hồng trắng.
Tình cờ chúng tôi gặp nhau trong đám cưới một người bạn. Cô nàng cắm
hoa cưới đã vứt đi 1 bó hoa hồng trắng qua mặt chúng tôi – những người
bạn của cô dâu chú rể đến sớm để giúp chuẩn bị. Tôi nhặt lại bó hoa cũng
là lúc chạm vào tay một cô gái. Cô gái ấy mỉm cười: "Hoa đẹp thế này mà
bỏ đi? Đúng là chỉ còn có 2 người là có lòng yêu cái đẹp!". Tôi phì
cười sau khi nghe em nói vậy.
Sau đám cưới đó, em chủ động cho tôi số điện thoại. 3 tháng sau đám
cưói đó, em chủ động ngỏ lời yêu tôi. 6 tháng sau đám cưới đó, em tặng
cho tôi một bó hoa hồng màu trắng.
- Màu trắng là tượng trưng cho sự thanh khiết em à!
- Còn em thích màu trắng vì em thích sự đơn giản. Mà anh có biết, sự đơn giản nhất trên đời này là gì không?
Tôi lắc đầu nhè nhẹ. Em dựa mạnh vào lòng tôi: "Là cái chết". Tôi bảo
em nói bậy. Em cười nghuệch miệng: "Vì màu trắng tượng trưng cho sự
tang tóc!".
Mẹ tôi đề nghị dẫn em về nhà. Bà luôn có ý nghĩ rằng, là con gái thì
phải biết chơi 1 loại nhạc cụ. Vì thế, em gái tôi được học vĩ cầm từ khi
mới 5 tuổi. Tôi mang nỗi băn khoăn này cho em. Em mỉm cười: "Em chơi
guitar phiêu lắm anh ạ". Trời ơi! Đấy đâu phải là loại nhạc cụ mà mẹ tôi
định nghĩa rằng con gái cần biết chơi. Nhưng em không để tâm đến điều
đó, em nhảy phóc lên bục, đeo cây guitar vào và đưa tay nhanh mạnh vào
những sợi dây đàn, người nhảy lên hừng hực.
Tôi ra ngoài, chờ em. 15 phút sau, em ra ngoài, giơ bao thuốc lên mời
tôi. Tôi cáu gạt phắt đi: "Con gái thì không được hút thuốc! Mẹ anh
ghét con gái hút thuốc lá!". Em rít 1 hơi dài: "Đó là style của em rồi.
Tại sao con trai được hút thuốc còn con gái thì không?"
Tôi bỏ đi. Em không cản lại. Em quay vào và những tiếng nhạc chan
chúa lại vang lên. Đúng như bạn bè tôi vẫn ngăn cản, thế giới của em và
tôi không thể nào hoà hợp. Cho dù là tôi có cố gắng hết sức, thì em vẫn
sẽ gạt phăng đi, bởi vì những gì tồn tại trong từ điển cuộc sống của em
là bất biến, là duy nhất và cho dù tôi có chen ngang vào cuộc sống của
em, thì sẽ không có một gì thuộc về tôi lọt vào cuốn từ điển ấy.

Tôi viết nhật ký, về em, về những cảm xúc của tôi. Và những dòng chữ
nhoè đi bởi những giọt nước mắt. Một thằng con trai 24 tuổi mà khóc vì 1
đứa con gái không nữ tính, không dịu dàng. Mẹ tôi sẽ chẳng thể chấp
nhận được điều đó. Nhưng rồi trời xui đất khiến thế nào, tôi lại vô tình
để rơi cuốn sổ nhật ký của mình ở bậu cửa sổ giữa cầu thang tầng 2 và
3. Mẹ đọc được.
Trưa hôm đó, mẹ khuyên tôi rằng mẹ hiểu trong thời hiện đại, chuyện
một cô gái đam mê Rock là chuyện bình thường, thậm chí còn thể hiện cái
tôi của cô gái ấy. Chỉ là nên khuyên cô gái bỏ thuốc lá, bởi vì hút
thuốc có hại cho sức khoẻ. Việc ấy mẹ sẽ giúp, chỉ cần tôi đưa em về gặp
mẹ.
Tôi vui sướng chạy đi tìm em. Phòng tập hát im ỉm buồn rầu sau chiếc
khoá to tướng. Đến quán cafe Rock, thấy thông báo đóng cửa. Chạy xe
ngược đường về nhà em, chị giúp việc mở cửa: "Cô ấy đi rồi. Sang Mỹ. Cô
ấy gửi cho cậu cái này".
"Anh à ! Em xin lỗi vì đi mà không nói lời nào với anh. Em gửi
lại cho anh bản nhạc mà em thích nhất. Em hy vọng anh cũng sẽ thích nó.
Những giai điệu ở folk nhẹ nhàng anh ạ"
Kèm theo lá thư là chiếc đĩa hát. Tôi đưa chiếc đĩa vào chiếc
headphone, hình ảnh những bó hoa hồng trắng muốt hiện ra. Trong trắng
lắm, dịu dàng lắm mà sao tôi thấy buồn đến vậy? Sau tiếng guitar nhẹ
nhàng dạo đầu, giọng hát trong trẻo của em cất lên theo nhịp. Sao giọng
hát buồn đến thế hả em? "Đơn giản nhất là cái chết" tôi bất chợt thấy sợ
hãi khi nhớ lại câu nói đó của em.

Tôi vội vã đến nhà em lần nữa, chiếc headphone nằm gọn trong túi áo
khoác, suốt cả dọc đường đến nhà em, không một giây phút nào là tôi
không nghe bài hát đó của em. May mắn tôi gặp được mẹ em ở cổng nhà, sau
khi biết tôi là người mà con gái bà yêu, mẹ em đã cho tôi số điện thoại
của em. Tôi vội vã gọi sang, đầu bên kia, em nhận ra giọng tôi, không
đợi tôi nói gì, em cất tiếng hát " Promise me , when you see, a white rose you'll think of me. I love you so, Never let go, I will be your ghost of a rose". Rồi em nhè nhẹ "Anh hứa với em nhé!". Uh, anh hứa. Rồi em cúp máy, không để cho tôi kịp nói thêm bất cứ điều gì.
Từ đó, đều đặn mỗi chủ nhật, tôi nhận được một bó hoa hồng trắng đẹp
vô cùng trước cửa nhà. Những bó hoa không biết ai gửi. Không một tấm
thiệp nào kèm theo.
Cho đến một ngày, vào ngày kỷ niệm mà em đã tỏ tình với tôi, bó hoa hồng trắng ấy đã kèm theo một tấm thiệp với dòng chữ "Promise me , when you see, a white rose you'll think of me. I love you so, Never let go, I will be your ghost of a rose".
Em, tôi biết đó là em. Tôi gọi điện sang Mỹ, chỉ có những tiếng tít dài
vang lên. Tôi sang nhà em, họ nói rằng ngôi nhà này đã bị bán đi được
một tuần. Họ nói những câu nói rời rạc " nước Mỹ", " ô tô", " màu
trắng", " bão", " núi và biển", " đường vòng". Từ hôm đó, tôi không còn
nhận được bó hoa màu trắng nào mỗi chủ nhật nữa.

Tôi search khắp các trang tìm kiếm xem ở nước Mỹ có tai nạn nào ô tô
nào ở khu vực đó vào hôm cuối cùng em gửi hoa cho tôi hay không. Tôi nhờ
bạn bè du học bên đó và những mối quan hệ của họ để hỏi về tin tức của
em. Tôi gọi điện thoại sang đại sứ quán Việt Nam tại Mỹ, tất cả những
câu trả lời đều không làm cho tôi hài lòng.
Mẹ khuyên tôi đừng buồn nữa. Mẹ, bố và em gái cố gắng làm mọi việc để
cho tôi bớt buồn đi. Nhưng tôi không thể. Ngày ngày, công việc mà tôi
dành nhiều thời gian nhất là tìm thông tin về em. Càng tìm càng bế tắc.
Nhưng mẹ nói rằng, không có tin nghĩa là không có tin dữ, điều đó làm
cho tôi bình tĩnh hơn.
Đến một hôm, có 1 cậu bé chạc tuổi em gái tôi đến tìm nó, cậu bé có
mang theo chiếc đàn guitar. Nhìn cây đàn mà tôi nhớ em đến da diết, đến
độ cháy rực lòng. Tôi nhờ cậu bé đó dạy guitar cho mình. Tôi học chăm
chỉ, cần mẫn như một chú kiến. Tôi học đánh tất cả những bản nhạc mà
trước đây em đã chơi, đặc biệt là Ghost of a Rose. Nhưng dù cố gắng thế
nào, tôi vẫn không chơi hay như em được, tôi nghe đi nghe lại bài hát
trong chiếc đĩa em để lại bất kỳ lúc nào tôi có thời gian rảnh rỗi. Tôi
để nó làm nhạc chuông điện thoại, để nó làm nhạc báo thức mỗi sáng, chỉ
vì tôi muốn nghe giọng hát của em, chỉ vì tôi yêu em vô cùng.
Em gái tôi suốt ngày bị nghe bài hát đó, đâm ra cũng yêu nó như tôi.
Em đề nghị tôi sẽ đánh đàn guitar, còn em tôi hát. Tôi đồng ý. Với sự
giúp đỡ của cậu bé bạn em gái, chúng tôi thu âm và đưa bài hát này lên
trang nhật ký của hai anh em. Trang nhật ký được trang trí bằng những
bông hoa hồng trắng muốt đến độ tinh khôi.
....
Tôi đóng trang nhật ký mạng lại. Tôi thôi không nghe Ghost of a Rose
em gửi lại. Nhưng đâu đó, bất chợt đi qua cửa hàng hoa, hay đi dạo qua ở
trên khu rừng cách nhà hơn 50km, khi nhìn thấy những bông hoa hồng
trắng, tôi vẫn nghĩ đến em, như đã từng hứa. Bất chợt, tôi vẫn thấy em
thoáng qua trong phút chốc, vẫn thấy nhè nhẹ ở đâu đó câu nói "Promise me , when you see, a white rose you'll think of me. I love you so, Never let go, I will be your ghost of a rose".Rồi
tiếng đàn guitar lại vang lên, lướt nhẹ nhàng lắm, như gió, như hơi thở
của em, như tiếng lòng của tôi, cả những nỗi niềm mà muôn đời nữa vẫn
chưa giải thích nổi.
Ngay khi tôi quyết định chỉ dành tình yêu cho hoa hồng trắng tự đáy
lòng mà ko biểu lộ ra nữa, thì bất ngờ em trở về. Với một bộ váy màu
trắng tinh khôi, đội vòng nguyệt quế tết bằng hoa hồng bạch và nụ cười
mãn nguyện.

Mẹ xuất hiện, nói với tôi rằng em bị ung thư phổi từ bé, em bi quan
cuộc sống nên càng tập tành hút thuốc. Nhưng rồi, tình yêu Rock và tình
yêu của tôi đã làm em biết rằng mình cần có nghị lực để chữa bệnh, và em
sang Mỹ, chống chọi với bệnh tật và kỳ lạ rằng, em đã vượt qua nó, để
trở về bên tôi. Chính mẹ tôi là người khuyên em đi, là người thay em
tặng hoa hồng trắng cho tôi vào mỗi chủ nhật, là người cùng em tôi giúp
tôi yêu đàn guitar hơn, giúp tôi trải qua những ngày không có em bên
cạnh.
.....
Đám cưới của chúng tôi trải đầy hoa hồng trắng. Và nụ cười của ai cũng tinh khiết và trong veo như màu hoa ấy.
Nguồn truyenngan.com.vn


















0 nhận xét